Play girl (phần 1)


 Play girl (p1)

Buzz!!

Ngọc : Gì thế con hâm?

Trang : Mày làm người yêu tao nhé thằng chó.

Ngọc : Hôm nay mày uống thuốc tâm thần chưa? :s Sao tự dưng ẩm I xê thế

Trang : Tâm thần cái ** mày

Ngọc : **** cái thằng bố mày, *** yêu đương rì cả. Play girl như mày, tao xoắn kiểu lừa tình lắm. Mà bao giờ mày mới chịu gọi tao là anh. Kém tao 2 tuổi mà xấc vl

Trang : Tao xấc mày khó chịu à

Ngọc : *** khó chịu nhưng ngứa *** vl

Trang : Khi nào mày yêu tao thì tao gọi mày là anh. Đm ngứa thì gãi đi. Chờ tao chạy sang nhà mày ngãi cho mày à

Ngọc : *** đùa đâu, mày nói thật lòng à? :s:s

Trang : Mày tin à

Ngọc : Biết ngay mà, *** bao giờ tao tin mày đâu con chó ạ

Trang : Sao mày không thể yêu tao?

Ngọc sững người, đang bắn dở trận CF cá tiền cùng mấy đứa bạn, chợt Trang buzz, Ngọc out luôn, chấp nhận thua chứ chẳng bao giờ Ngọc để Trang pm mà không reply lại lâu quá 5 phút. Nhưng hôm nay, Trang lạ lắm, tự dưng nói linh tinh.

Trang kém Ngọc 2 tuổi, cô nàng là tiểu thư con nhà giàu, nhưng hết sức đua đòi, nói cách khác, Trang biết chơi và chịu chơi. Ngọc biết nó trong 1 lần đi ăn cưới thằng Chủ Fam Au của nó ở Sài Gòn, nó và Trang đều là người Hà Nội. Ngọc đường hoàng xin phép bố mẹ nghỉ học để vào Nam ăn cưới, còn Trang thì bỏ nhà đi cùng với 1 đứa bạn bằng tuổi nó. Trang với Ngọc giống nhau ở chỗ, chịu chơi và chẳng bao giờ tính toán bạn bè. Trang có người yêu là 1 cao thủ trong Au, nhờ đám cưới đó mà nó gặp mặt người yêu ảo mà hơn 1 năm trời nói chuyện. Ngọc cũng biết sơ qua tên này, hắn hơn Ngọc 4 tuổi, tức là hơn Trang tận 6 tuổi . Trang không phải là rất xinh, nhưng xinh sắc xảo, nói chuyện có duyên, khiến những người đến trước đám cưới 1 hôm như Ngọc và mấy thằng chiến hữu chết mê mệt. Ai Trang cũng nói chuyện thân mật, gọi anh rất dễ nghe, nhưng……..

Tên bạn sắp cưới sắp xếp cho mấy ông khách từ Bắc ở lại 1 nhà nghỉ gần chỗ tổ chức đám cưới. Trang và cô bạn ở cùng 1 phòng, Trang cẩn thận đến mức người yêu đến chơi cũng rủ ra ngoài hành lang chung đứng. Ngọc chỉ thoáng để ý Trang không phải vì Trang thế này, thế nọ, mà vì Trang là người yêu của Trung. Ngọc có nghe nói tên Trung này rất hám gái Mà thôi, Ngọc bỏ qua suy nghĩ về Trang, vì yêu ai, là việc của Trang. Mà chắc gì, Trang đã là “ Gái Zin ”

Nửa đêm, Ngọc bật dậy. Giấc mơ ngày Trúc ra đi hiện về, ám ảnh khiến nó không thể ngủ được. Ngọc ra hành lang, lấy bao thuốc trong túi, nhưng quên mất bật lửa trong phòng. Đang định quay về thì thấy đóm thuốc lập lòe ở hành lang, Ngọc mạnh dạn bước đến :

– Xin lỗi, ông mồi lửa cho tôi được không?

Người đó quay lại, Ngọc sững người, hóa ra, đấy là Trang. Trang mỉm cười, giật lấy điếu thuốc trên tay Ngọc, dí vào đầu thuốc của nó. Thế là, ở hành lang, lập lòe 2 đốm thuốc.

– Em không ngủ à?

– Em gọi anh là mày, tao nhé!!

– ( Đúng là loại giả tạo Chả tỏ vẻ ngoan hiền lâu được ) Ngọc nghĩ trong đầu rồi mỉm cười, nụ cười có gì đó giễu cợt:

– Làm gái ngoan cả ngày khó chịu à, tùy thôi.

– Không phải tao giả tạo đâu, mà là, với mày, tao muốn thế này thôi.!

Ngọc ngạc nhiên. Trang đã thay đổi cách xưng hô ngay khi Ngọc đồng ý, nhưng nghe có vẻ làm 2 đứa thân thiết với nhau hơn :

– Tại sao lại thế? – Ngọc vẫn chưa thích ứng được với cách xưng hô đấy.

– Thì thích thế, mày không ngủ à?

– Không ngủ được, thế, không ngủ à? – Ngọc vẫn nói trống không

– Này, nghe nói mày là tay chơi có tiếng ở Hà thành mà, chẳng lẽ, chưa xưng mày tao với đứa con gái nào à? Sao gượng gạo thế?

Câu nói của Trang khiến Ngọc tự ái, Trang nghĩ nó sợ bọn con gái ư?

– Nhiều rồi, thế mày…bỏ nhà đi suốt ngày thế à?

– Tốt hơn rồi đấy, không, đây là lần đầu tiên, tao thích thế. Thử thay đổi và phá cách

– Con gái mà phá cách nhiều quá, chúng nó khinh cho *****.

Chợt, Ngọc đỏ mặt, Ngọc cứ tưởng Trang là bạn thân của mình, nên buột miệng buông lời tục tĩu, cô gái này lạ quá, sao lại khiến Ngọc cảm thấy gần gũi thế này cơ chứ!

– Thế mày là trai ngoan à? Tao chơi bời nhưng tao cũng biết giữ chừng mực, ông bà già tin tưởng, nên tao bỏ nhà đi, ông bà già k đi tìm, vì tìm, có mà đến mùa quít năm 2999 cũng không tìm được

– Thế nào là giữ chừng mực???

Ngọc thắc mắc, chẳng lẽ fake her life ư?

– Hô hô, thế mày nghĩ tao mất với thằng Trung rồi à, hay là, với thằng nào trước đấy.

Ngọc giật mình, im lặng.

– Không, tao là gái ngoan đấy Chúng nó gọi tao là ***, phạch, điếm, **, vì nghĩ gái muốn có tiền gái phải chơi Nhưng tao có tiền rồi, tao chẳng việc gì phải làm cái việc nằm ngửa dạng háng ra xin tiền bọn đàn ông

– Nghe ghê qá đấy, thôi, đi ngủ đi. Tao vào đây, sương xuống rồi đấy.

Ngọc dụi điếu thuốc lên hành lang, cời áo khoác rồi khoác lên người Trang, lạnh lùng bỏ vào phòng. Trước khi đi, Ngọc nghe thấy loáng thoáng, tiếng Trang khẽ nói : – Cảm ơn anh!!

Đám cưới của tên Chủ Fam diễn ra vui hết mức vì sự hiện diện của khá nhiều nhân vật nổi tiếng trong thế giới ảo, thêm vào lại có cả “dân chơi Hà thành” bỏ nhà đi để dự lễ. Trang hôm nay rất xinh, đến nỗi nổi bật hơn cả cô dâu với vai trò phù dâu. Được giới thiệu là “vợ” của tay cơ Trung event, Trang phải đi tiếp rượu, nó uống khá nhiều. Ngọc cũng bị đám nữ vây lại, hỏi thăm, làm quen, mời rượu, nhưng tí rượu vang nhỏ nhoi ấy làm sao khiến Ngọc say được. Nhưng Trang thì mặt đã ửng hồng, chân đi loạng choạng, miệng cứ chúc rồi lại nốc rượu vào. Đến khi Trang bước đến bàn Ngọc, đưa ly rượu lên, Ngọc bèn giật lấy, uống hết trong 1 hơi, nhìn Trang bực tức :

– Mày điên à, say con m ẹ nó rồi!

– Kệ tao, hôm nay vui mà, phải say chứ

– S ư t ổ, cưới người ta chứ cưới mày đâu mà cần mày không say không vui?? Chào mọi người đi, tao đưa mày về nghỉ.

– Không cần đâu, để chồng đưa vợ về – Trung chen ngang cuộc nói chuyện của Trang và Ngọc, Trang không nói gì, cứ cười cười, mặc kệ Trung đang cố hết sức dìu nó đi. Ngọc đứng dậy, kéo Trang lại, bế xốc lên rồi đặt lên lưng Trung, nó cởi áo khoác ra, khoác lên Trang, vì khi cõng, chiếc áo co lên, nên dễ để lộ hàng. Trung không nói gì, im lặng, cõng Trang ra ngoài.

– Này, sao cô không đi cùng cái Trang? – Ngọc tiến đến đứa bạn đi cùng Trang, cô nàng cười khẩy, cô nàng xinh, hơn Trang rất nhiều, nhưng chẳng duyên bằng Trang:

– Vợ chồng chúng nó, về hú hí với nhau, đi theo để làm kì đà à?

– Thế nếu chúng ta như thế, chẳng nhẽ lại để chúng nó tranh phòng? – Ngọc hỏi đểu cô bạn đó, cô ta tên là Ly, Ly đứng dậy, chào cô dâu chú rể, rồi đi cùng Ngọc ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa nhà hàng, Ly lẩm bẩm :

– Yêu rồi thì nói m ẹ ra, bày đặt vl

Ngọc nghe thấy, nhưng bỏ ngoài tai, nghĩ sao cũng được. Ngọc chẳng quan tâm, vì tự dưng cảm thấy, mình cần có trách nhiệm với Trang, vì Ngọc là bạn của Trang.

– Trung, mở cửa phòng cho em.

Ly đập cửa, 1 lát , cánh cửa phòng mở ra, Trung đang mặc áo, còn Trang thì đang nằm đắp chăn trên giường, Ngọc xông vào, đẩy mạnh Trung khiến cậu ta mất thăng bằng, Ngọc kéo chăn của Trang ra, Trang chỉ mặc trên người chiếc quần bên trong, còn bộ ngực và quần áo đã bị lột sạch. Ngọctức giận, túm cổ Trung, đấm liên tục, Trung cũng ngà ngà rượu, buông lời **** rủa Ngọc, nhưng bất lực không đánh trả được Ngọc, vì nó quá khỏe. Ly không nói gì, tiến đến, kéo chăn lại cho Trang, rồi nhặt quần áo dưới đất lên.

– Vứt thằng chó đấy ra nhà nghỉ đi Ngọc.

Ngọc ngạc nhiên trước câu nói của Ly, nhưng cũng dừng lại, miệng Trung đã rách khá lớn ở mép, gò má đỏ rực vì rượu và vì bị đánh, Ngọc túm cổ lôi Trung xuống cổng nhà nghỉ và đẩy mạnh Trung, khiến hắn ta ngã nhoài ra đường

– Đừng để tao gặp mày lần nữa!

– Thằng chó, cứ chờ đấy. –Trung loạng choạng bước dậy, bắt xe ôm gần nhà nghỉ ra về. Ngọc vội chạy lên phòng, Ly đang sắp xếp quần áo:

– Cô đang làm gì vậy?

– Chuẩn bị quần áo cho 2 đứa, khi nào Trang tỉnh rượu, bọn tôi bay về Hà nội.

– Sao gấp thế, chẳng nhẽ tối nay bay luôn?

– Thế a tưởng tôi ngu à, ở đây để thằng Trung kéo bạn nó đến phá tan nhà nghỉ à. Nói cho anh biết, anh phải nhớ là, hổ báo nơi không phải đất của mình, chỉ thiệt cho mình thôi.

– Cô nghĩ tôi sợ thằng chó đó sao?

– Tôi không lo cho anh. Tôi sợ thằng Trung tưởng anh yêu cái Trang, rồi lại liên lụy đến nó thôi. A phải bay cùng tôi, cái Trang, chắc chưa tỉnh ngay được.

– Được rồi!

Ngọc về phòng, gọi điện cho đứa bạn đi cùng, dặn bọn nó về ngay để bay về gấp.

*) 9h tối. Ngọc, Ly, Trang và bạn của Ngọc đã yên vị trên máy bay, Ly bắt Ngọc vào trong ngồi cạnh Trang để chăm sóc cho Trang.

– Sao cô cứ tạo cơ hội cho tôi với Trang vậy?

– Anh có thể chăm sóc nó.

– Dở hơi, tôi chỉ là quan tâm vì là bạn thôi, chứ 1 play girl, tôi không có ý định quan hệ tình cảm.

– Với 1 play girl như cái Trang, thích là nhích, nhưng nhích xong thì biến.

– Trang qua tay bao nhiêu thằng con trai rồi?

– Cứ là play girl thì sẽ như người ta nói sao? Anh nhầm rồi, với nó, tình yêu và tình dục, khác nhau. Tình dục thì không yêu, còn 1 khi đã yêu, khi nào chết vì nhau, thì hãy nói đến chuyện tình dục.

– Nhưng đâu có đảm bảo được cô ta chưa qua tay ai vì lời nói của cô.

– Thử khác biết!!!

Đó chính là, hoàn cảnh Trang và Ngọc biết nhau. Sau chuyến đi đấy, Ngọc và Trang thường ntin, chat yh và đi chơi cùng nhau. Nhưng lần nào gặp là 2 đứa cũng cãi nhau chí chóe. Từ khi chơi thân với Trang, lạ 1 điều, Ngọc chằng đồng ý hay cưa cẩm em nào cả. Có lẽ, chuyện nghĩ ra kế để Trang phải chịu thua khi cãi nhau, đã chiếm hết thời gian của nó rồi. Tức là tương đương với việc : 24h I think about you

Yh của Ngọc im lìm, Trang thở dài, cái tình cảm che dấu có lẽ, đã không chịu nằm yên rồi, ngày nào cũng ngọ nguậy, bây giờ thì ương bướng lộ hẳn ra. Trang sign out yh, rồi gọi điện cho Ly :

– Tao tỏ tình rồi!

– Như thế nào? Nó trả lời sao?

– Im lìm. Haizz. Thì là: mày làm ny tao nhé thằng chó.

– Bố con điên, nói thế thì cụ mày cũng phải bật nắp dậy mà ạ mày.

– Thế giờ thì sao? Ngọt ngào tao không quen.

– Nếu thế thì, chờ đi!

Ly đột ngột cúp máy. Có lẽ, đã đến lúc, để Trang tự tìm thấy tình yêu của mình rồi. Tối nay, Trang không đến Club, nó đến 1 quán café, khá nổi tiếng ở trung tâm Hà nội. Đi 1 mình, Trang gọi 1 café đá, rồi ngồi vào góc khuất, lật lại những kí ức có Ngọc.

Cánh cửa quán café mở ra, Ngọc bước vào, Trang mừng rỡ, định cất tiếng gọi Ngọc, nhưng vừa mở cửa ra, Ngọc đã quay lại, nắm tay 1 cô gái, dắt cô ta vào ngồi bàn đối diện với Trang. Nhưng dám chắc, Ngọc không nhìn thấy Trang, vì bàn đã bị khuất đi. Trang cười nhạt nhẽo, lấy điện thoại gọi cho Ngọc :

– Alo! Tiếng Ngọc vang lên trong điện thoại, và cả quán café.

– Mày đang ở đâu thế, đang nói chuyện im lìm là sao?

– Tao đang đi chơi. Không thích out thì im lìm chứ sao!

– Đi chơi với người yêu à – Câu nói của Trang, khiến Ngọc giật mình.

– Thế hóa ra đây là câu trả lời của mày à? – Trang tiếp tục nói, nó đứng dậy, tiến đến trước mặt Ngọc. Trang run rẩy, tháo chiếc nhẫn ở ngón trỏ, đặt lên bàn :

– Chỉ có người yêu nhau, mới đeo nhẫn đôi thôi. Tặng lại cho người yêu mày.

Trang nhanh chóng tính tiền rồi bỏ ra ngoài. Chẳng có cơn mưa to đau khổ, hay cái níu tay ấm áp, hoắc giọt nước mắt đắng cay như trong phim, truyện mà nó hay được đọc. Chỉ có dòng người tấp nập, vô cảm. Người cười, người nói, người hét, người im lặng, người cau có…. Trang không thích khóc, không thích bỏ chạy mù quáng, nó đi bình tĩnh, Trang không có tư cách để khóc, vì khóc chỉ khi Ngọc là người yêu nó, đau khổ khi Ngọc phản bội nó. Nhưng, Ngọc chỉ là bạn, đơn thuần chỉ là bạn. Vì thế, nó phải vui chứ! Trang lại đi xe đến Club, đám bạn và tiếng nhạc ồn ào, như xáo trộn cảm xúc của nó. 1 lúc sau, Ngọc cũng đến, và theo sau là cô gái đó.

– Đây là câu trả lời mà mày nhận được à? – Ly uống chút rượu rồi hỏi Trang, Trang mỉm cười, khẽ gật đầu, Ly ngồi im. Giữa vũ trường sôi động, lại có sự im lặng giữa Trang, Ly, Ngọc và cô gái trẻ đó đáng sợ như vậy.

– 11h30 rồi, mày đưa em kia về đi.

Trang mở lời, sau 15 phút im lặng.

Ngọc lúng túng, rồi vội vã đứng dậy, đưa cô gái kia ra ngoài. 5 phút sau, Ngọc quay lại :

– Sao không đưa nó về!

– Nó đi taxi về rồi.

– Người yêu mà thế à? Mày phải đưa nó về chứ.

– Tao chả ham hố, về rồi lại nghe mấy câu vớ vẩn. Nhạt !

– Làm sao mà vớ vẩn bằng mấy câu tao nói với mày lúc chiều, thôi quên đi, tao không muốn del quan hệ tốt đẹp này.

Như không chịu nổi, Ngọc kéo Trang ra ngoài, bàn tay Ngọc xiết chặt cổ tay Trang đến nỗi lúc Trang giằng ra, cổ tay đã hằn lên những vết đỏ:

– Đ.c.m mày điên à?

– Ừ, anh đang điên đây!

Ngọc ôm chầm lấy Trang, Trang vùng vẫy, nhưng vô ích, nó không kháng cự vì trái tim nó đang nằm yên trong lòng Ngọc:

– Em yêu anh từ bao giờ? – Ngọc vẫn ôm Trang, thì thầm vào tai nó.

– Thế cứ bảo làm ny là yêu à, mày điên rồi.

Ngọc im lặng, rồi khẽ đẩy Trang ra:

– Chính vì thế, nên anh mới cho em thấy câu trả lời tối nay. Em vui chứ Vì đùa giỡn anh vui rồi.

– Ai đùa giỡn, điên à?

– Thôi **** đi, tình yêu của em, chỉ là trò chơi, còn tình yêu của tôi, là cả cuộc sống. E làm sao mà hiểu được chứ.

Trang im lặng, cúi đầu. Ngọc chán nản quay đi.

– Đừng bao giờ bước đi vì chán nản em, em hiểu được tình yêu của anh, từ ngay cái ngày, anh tống cổ thằng chó đó đi.

Trang mạnh mẽ thừa nhận, ừ, cô yêu Ngọc, từ lúc đó, nhưng vì sợ mất đi cái style của mình, Trang đã giấu nó dưới tình bạn thân đến mức đặc biệt. Ngọc xoáy sâu ánh mắt vào đôi mắt của Trang, ánh mắt hy vọng :

– Với 1 play girl như em, tôi tin vào đâu đây.

Trang sững người. Hóa ra, từ trước đến nay, Ngọc chỉ luôn coi Trang, là 1 Play girl.

Im lặng, im lặng, và rồi….

– Vậy thì, xin lỗi vì 1 con play girl đã yêu anh. Chúc anh tìm được tình yêu mà anh cảm thấy, người đó xứng đáng yêu anh.

Trang quay vào, lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng dắt xe về, Ngọc giữ tay lái xe của Trang, lắp bắp :

– Anh…thật sự…anh không có…ý đó!

– Đã quá rõ ràng rồi còn gì.

Trang hất mạnh tay Ngọc, và rồi, cô vụt đi, như cái bóng, trong màn sương lạnh giá.

Trang không onl yh, không mở điện thoại, đúng hơn, nó đã biến mất. Vẫn sống, vẫn đi học, nhưng không la cà đến club, kh.ông chơi bời.

……..(phần 2).…….

Bài viết liên quan:

Leave a Comment